Tâm sự của bà mẹ bị " Hiếm muộn "

FANPAGE

Hỗ trợ trực tuyến
Hà Nội - HCM

Mr Duy: 0902 011 287

THÔNG TIN THANH TOÁN

1. Ngân hàng Vietcombank – CTK Phạm Văn Duy, STK: 0301.00.2875.181
Vietcombank CN Hoàn kiếm, Hà Nội.
2. Ngân hàng Agribank – CTK Phạm Văn Duy, STK: 1410.2054.20190
Agribank CN Mỹ Đình, Hà Nội.
3. Ngân hàng BIDV - CTK Phạm Văn Duy, STK: 2681.00000.35924.
BIDV CN Thái Hà, Hà Nội
4. Ngân hàng Vietinbank - CTK Phạm Văn Duy, STK: 104.002.182.475
Vietinbank CN Thanh Xuân, Hà Nội.
5. Ngân hàng MBank - CTK Phạm Văn Duy - STK: 0510153263009
MBank CN Điện Biên Phủ, Hà Nội

VIDEO SẢN PHẨM


Hướng dẫn lắp Cũi cho bé 2 giát Goldcat - New 2018Giới thiệu về sản phẩm cũi đa năng Goldcat C3
Hướng dẫn lắp đặt cũi đa năng Goldcat C3A

Hướng dẫn lắp đặt cũi đa năng Goldcat C3BGiới thiệu ghế ăn dặm Goldcat GC02Giới thiệu sản phẩm và hướng dẫn lắp Ngựa gỗ Goldcat N1

Cách lắp ráp cũi giường và setup quây cũi cho béBảng chữ cái Tiếng Việt và Tiếng Anh GoldcatBảng chữ số Goldcat B3

Tâm sự của bà mẹ bị " Hiếm muộn "

11:52 - 24/08/2018

Mình là 1 người phụ nữ kết hôn đã 6 năm và đang hạnh phúc khi biết mình mang thai đứa con đầu lòng .

HƯỚNG DẪN LẮP ĐẶT COMBO CŨI SỒI
6 MẪU CŨI CHO BÉ HOT NHẤT NĂM 2018
KHAY ĂN DẶM VÀ SỨC KHỎE CỦA BÉ.
Đồ chơi rất quan trọng đối với sự phát triển của trẻ- Các mẹ có biết.
Những nguy hiểm cho bé mà các mẹ phải biết


Mình là 1 người phụ nữ kết hôn đã 6 năm và đang hạnh phúc khi biết mình mang thai đứa con đầu lòng . Tính cả thời gian yêu nhau vợ chồng mình đã bên nhau được gần 10 năm trời. 10 năm anh ấy luôn bên cạnh mình, yêu thương , che chở và làm chỗ dựa tinh thần cho mình. Mình còn nhớ cái ngày tổ chức đám cưới của tụi mình trời đã đổ mưa ngâu, đứa bạn thân mình bảo: “ Đám cưới mà gặp được mưa ngâu thì sẽ hạnh phúc lắm đó ” lúc ấy mình vui lắm. Cuộc sống của vợ chồng son của bọn mình sau khi cưới rất hạnh phúc, anh ấy rất thích nấu ăn và nấu ăn rất ngon, rất biết cách chăm sóc và quan tâm người khác. Lúc đó mình đã nghĩ rằng mình sẽ là người hạnh phúc nhất trên đời nhưng đến lúc chúng mình cưới nhau được hơn 1 năm vẫn chưa thấy có em bé mặc dù không dùng bất cứ biện pháp tránh thai nào mình mới bắt đầu cảm thấy hơi lo, mỗi lần về nhà chồng ( mình và chồng ở thành phố còn bố mẹ chồng ở quê ạ ) hay gặp bạn bè đểu là những lần mình rất tủi thân, những câu hỏi như “ đã có tin vui gì chưa “, “sao lâu có thai vậy “, “ vợ chồng m chưa muốn có con à “... về những câu hỏi như thế mình chỉ biết cười trừ mà thôi. Sau đó mình có cùng chồng quyết định đi khám, cái lúc cầm tờ giấy kết quả xét nghiệm trên tay 2 đứa chẳng nói với nhau câu cứ thể đi về nhà. Lúc về đến nhà chồng đã ôm rất chặt cứ liên tục nói “ không sao đâu” còn mình thì đã khóc, khóc đến cạn nước mắt.


Rồi sau đó mình và chồng chạy chữa khắp nơi, cứ tích góp được đồng nào là đều dồn vào thuốc thang, chạy chữa, nghe ai mách chỗ này thuốc hay chỗ kia hiệu quả mình đều thử hết nhưng mọi thứ vẫn không khá lên được. Những lúc mình lên fb thấy bạn bè mình đăng ảnh khoe con mà mình thèm khát vô cùng, thèm cái cảm giác được làm mẹ, được ôm 1 đứa trẻ vào lòng mà bồng bế, mà phải người nào hiến muốn mới hiểu được cảm giác khát khao ấy. Nhiều khi nằm cạnh chồng mình lại khóc, mình thương cho mình 1 thì mình thương chồng 10, chồng mình thích trẻ con lắm, những lúc nhìn anh chơi cùng 1 đứa trẻ mình lại nghĩ hay là mình “ Ly hôn “ để chồng mình không phải khổ vì mình nữa. Nhưng rồi những ích kỷ trong mình lại không cho phép mình làm điều đó. Mình rất yêu chồng.

Cuối cùng vợ chồng mình cũng quyết định chọn giải pháp cuối cùng đó là thụ tinh ống nghiệm, cái lần đầu tiên ấy mình không sao mà quên được, một ngày bác sĩ tiêm cho mình 3 mũi vào người, đau vật vã khi bác sỹ chọc hút trứng rồi cả cái hội chứng quá kích buồng trứng nó cũng hành hạ mình mỗi đêm. 

 Nhưng vì khao khát có con mình sẵn sàng chấp nhận. Rồi cái ngày mình được đưa đi xét nghiệm máu để xác định kết quả, cái giây phút bác sĩ siêu âm thông báo kết quả không thấy "túi phôi nào trong tử cung" mình như chết lặng, lần này mình đã không còn khóc được nữa. Nhìn chồng mình đứng đợi ngoài cửa phòng khám với sự kỳ vọng hiện rõ trên mặt mình lại thấy đau lòng hơn. Khi mình bước ra chồng mình cũng đã hiểu được kết quả, anh ấy lại 1 lần nữa động viên mình " không sao đâu em, anh yêu em là đủ anh luôn ở bên em mà, không có con không sao hết ". Lần này mình biết mình không thể ích kỷ được nữa mình nói với anh về việc ly hôn, anh đã ôm mình rất chặt, rất chặt giống như muốn vứt hết cái suy nghĩ đó ra khỏi đầu mình vậy.

Đây là lần thứ 2 vợ chồng mình quay lại Sài Gòn, ngày bước chân xuống máy bay Sài Gòn cũng có mưa ngâu như ngày cưới của mình vậy, mình nhìn mưa mình lại thấy có thêm hy vọng. Cuối cùng thì ông trời cũng không phụ lòng người ngày hôm qua mình được bác sỹ thông báo là " đã thấy túi phôi trong tử cung" hạnh phúc như vỡ òa chẳng biết tại sao mình khóc còn nhiều hơn cả lần bác sĩ bảo mình khó có con, chồng mình thì cứ nghĩ là lại thất bại nên động viên mình, mình đã cố gắng hết sức để ngừng khóc và báo kết quả cho anh, anh đã tròn mắt giữ chặt vai mình " thật à em, em không đùa anh chứ, thật là thành công chứ em " mình đã chẳng nói được gì lúc ấy chỉ gật lia lịa.
Giờ ngồi viết lại những dòng này mình vẫn sờ đặt tay vào bụng cảm giác hạnh phúc vẫn còn đây.Mình không cầu con mình giỏi giang hơn người mình chỉ cầu con sinh ra và lớn lên khỏe mạnh thế là được rồi. Cảm ơn trời, cảm ơn món quà tuyệt vời mà ông đã mang lại cho vợ chồng con và cảm ơn anh vì đã yêu em nhiều đến thế, vì đã nắm tay em đi qua những khó khăn, vì đã luôn ở bên những lúc em cần. Em yêu anh " bố của con em ".